Tham gia Sata Pro Community để trao đổi, nhận hỗ trợ và cập nhật những bài viết mới nhất từ Sata Pro.

Im lặng liệu có tốt ? - Blog cá nhân

#silence #Hin #pehin

SỰ IM LẶNG LÀ CON DAO HAI LƯỠI NẾU BẠN BIẾT DÙNG SỰ IM LẶNG ĐỂ HÀNH ĐỘNG NÓ SẼ KHÁC VỚI IM LẶNG RỒI BIỆT TĂM.

Tôi đã từng nghĩ việc im lặng sẽ hiệu quả nhất khi hai người khó nói, có những chuyện ta chỉ nên cất giữ trong lòng, không chia sẻ ra sẽ tốt nhất, nhưng có lẽ nó đã sai. Sự im lặng như chiếc kim đâm thẳng vào một mối quan hệ, khi cả hai có xích mích, một người thì cứng đầu, một người thì nghĩ người ta không mở lời tại sao mình lại phải mở, có người lại nghĩ im lặng là tốt qua thời gian mọi chuyện sẽ lắng xuống, tất cả những điều đó chỉ là rào cản cho sự ích kỷ của bản thân, sợ nói ra trước mất giá, mất lòng hay sợ người ta không biết có bằng lòng không, nói cách khác là sợ không làm vừa lòng đối phương. Sự im lặng cứ lặng lẽ trôi đi ngày qua ngày đồng nghĩa với một mối quan hệ sẽ chết dần nếu như không một trong hai bên mở lời, người này nghĩ người kia, chả ai chịu nhường ai. Đó chính là một sai lầm. Đơn giản là một mối quan hệ ví dụ như tình bạn, con gái thì thường hay xích mích cãi vã, lòng tự cao lớn, khi cả hai hiểu lầm hay to tiếng về một chuyện mà không ai chịu mở lời nói trước thì sự quạnh hiu sẽ kéo dài, ai cũng nghĩ sao mình phải nói trước, mình nhận trước thế là mình sai à, chính cái gọi là ” mình có làm gì sai đâu” đã âm thầm hủy hoại đi tình bạn. Đơn giản chỉ là ai cũng nhận mình đúng, không ai chịu nhún mình, cái tôi của họ quá lớn. Tôi từng chứng kiến hai bạn thân chơi với nhau, vì một câu chuyện khá nhỏ, hiểu nhầm với một bạn khác, tình bạn ba người với con gái nói đi nói lại thì nó khá khó, trong 3 người thì kiểu gì cũng có hai người thân hơn và người kia bị bơ vơ, hiếm có tình bạn dung hòa được cả 3. Từ chuyện hiểu nhầm nhau, qua lời kể của người ở giữa mà không chịu ngồi xuống lắng nghe lời giải thích, ai cũng nghĩ người kia làm xấu với mình, không ai chịu mở lời, không ai chịu tìm hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, ngày qua ngày, mess không một tin nhắn, thay vì ngày xưa hay buôn chuyện rủ nhau ăn uống này kia thì giờ là màu đen, là tin nhắn cuối cùng mấy tháng trước. Cứ thế sự lạnh nhạt kéo dài đến một lúc nào đó tình bạn sẽ chết dần khi một trong hai không chịu mở lời, chỉ vì cái tôi quá cao, chuyện nhỏ nhặt mà không bỏ qua cho nhau, rồi họ đã mất dần liên lạc với nhau, 2 năm sau đó, có thứ gì đó đã khiến 1 người bạn bỗng nhận ra mình không nên đánh mất tình bạn, mình đã bỏ lỡ một thứ gì đó, cô ấy đã chủ động nhắn tin, dù mới đầu có chút gượng gạo nhưng sau họ đã làm lành, trở lại là những người bạn từng thân. Gía như lời nói ra sớm hơn thì họ đã không để khoảng lặng trong mối quan hệ, lời nói chính là chìa khóa vàng cho mối quan hệ, nhỉ ?

Đừng để chỗ cho ” khoảng lặng” chen chân vào bất kì mối quan hệ nào.

Cái gì cũng có hai mặt, đôi khi im lặng lại là liều thuốc, mở miệng là cháy nhà, có những thứ chúng ta chỉ nên giữ cho riêng mình, càng ít người biết càng tốt, đó gọi là khoảng riêng tư. Có những việc mình biết nhưng mình chỉ nên im lặng, im lặng là cách tốt nhất. Hồi nhỏ tôi từng chứng kiến ông ngoại tôi đi viện, ông bị bệnh nặng lắm, tuổi già gần đất xa trời nên mọi người giấu không cho ông biết cho ông yên tâm, trong trường hợp này im lặng là tốt, cho người bệnh khỏi lo lắng, cho họ thoải mái tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn, khi đó sự im lặng đã cứu sống một mạng người. Nói đi thì cũng phải nói lại có những trường hợp im lặng là cách giải quyết tốt nhất. Khi người đàn bà phát hiện ra chồng mình ngoại tình, một phần họ sẽ làm lớn chuyện ra, một phần họ sẽ nhịn, sẽ giả vờ như không có chuyện gì để con họ sống cuộc sống đầy đủ ba lẫn mẹ, đây không hẳn là im lặng mà đây là sự chịu đựng, sự hi sinh của người phụ nữ. Cái gì nên nói thì nói, các cụ thường bảo, biết thì thưa thớt, k biết thì dựa cột mà nghe, không phải chuyện của mình thì tốt nhất nên im lặng, khi giải quyết một tình huống nào đó nên tìm kiểu kỹ ngọn ngành, đầu đuôi. Nói lắm người ta ghét, không nói thì người ta bảo mình khinh, sống sao cho vừa thiên hạ, thôi thì sống mà mình không cảm thấy tội lỗi là được. Mà khi phát ngôn ra lời nói thì lời nói phải có trọng lượng, có căn cứ chứ không thể nói bừa mứa được. Chắc chắn thì hãy nói còn không thì tìm hiểu rõ ngọn ngành đi rồi hãy lên tiếng, khi lời nói được phát ra phải có trọng lượng thì mình sẽ nhận được sự tôn trọng từ đối phương.

callmepehin

Muốn người ta tôn trọng mình thì hành động và lời nói phải đi đôi với nhau và phải có “trọng lượng”.

Có vẻ như mình viết hơi đi xa vấn đề, cái mà mình muốn khuyên mọi người là đừng để khoảng chết trong bất kỳ mối quan hệ nào, bất cứ điều gì cũng có hướng giải quyết, mình nghĩ gì, muốn gì, cần gì thì mình phải nói thì người ta mí hiểu đúng không nào ? Chứ không nói thì ai hiểu, người ta có đi guốc trong bụng mình đâu, đơn giản giống như việc đói thì tự tìm đồ nấu mà ăn chứ người ta biết mình đói à mà bưng tận miệng. Nói ra sẽ nhẹ lòng, bớt tò mò day dứt, có thể điều mình sắp nói ra là sai, làm đối phương bực nhưng ít ra người ta sẽ thấy sự chân thành của mình, một sự thật có thể làm người ta đau đớn gấp trăm nghìn lần khi chính mình tìm ra nó thay vì người ta thú nhận trước với mình. Khi mình đã đem sự chân thành cho họ thì ít nhiều họ cũng sẽ tha thứ cho mình. Còn khi sự im lặng đã lớn dần, họ sẽ chai lì với nó đồng nghĩa với việc mối quan hệ ấy dần trở nên bế tắc, hao mòn, mỗi người một hướng. Có thể từ hai người bạn rất thân mà trở nên xa lạ khi không ai chịu mở lòng giải quyết mâu thuẫn. Sống với nhau một cách tự nhiên nhất vẫn sẽ tốt hơn sống mà luôn nghi ngờ, đơn giản đi chơi với người mà mình yêu thương tin tưởng sẽ hạnh phúc hơn đi với người mà mình luôn băn khoăn điều gì đó về họ đúng không? Suy nghĩ sẽ làm chúng ta già đi và im lặng sẽ giết mối quan hệ xung quanh ta. Nói thế không phải là chuyện gì cũng xuề xòa, nói toẹt ra được như thế sẽ mất lòng, suy đi tính lại thì mấy người thẳng thắn như vậy mới tốt, họ không suy nghĩ gì họ sống thật nghĩ gì hành động nấy. Ngày xưa mình và bạn hồi tiểu học của mình rất thân, chơi với nhau, sang nhà nhau suốt nhưng lên cấp hai bạn ấy phải chuyển lên thành phố, nghe tới đây như trong mấy câu chuyện trong sách giáo khoa ấy nhỉ. Hồi ấy mình buồn lắm, mình cũng không có điện thoại dùng, mình nhớ là tụi mình vẫn có gặp nhau, có viết thư có lên nhà bạn ấy thăm vài lần. Chuyển lên nơi mới thì cũng phải quen với môi trường mới, bạn đi thì mình cũng phải hòa đồng với các bạn khác chứ chờ bạn sao được, không có phương tiện liên lạc, lại ít gặp nhau nên chúng mình bớt thân, cho đến lớp 8 mình gặp lại bạn, mình vừa vui vừa ngại, mình không hiểu tại sao nhưng mà mình kiểu không muốn ra gặp ấy, có lẽ khoảng thời gian khá lâu không nói chuyện nên chúng mình đã trở nên xa cách. Cứ thế cho đến cấp 3 chung trường nhưng cũng mối đứa một lớp, gặp nhau khá là ít nhưng lớn rồi nên cũng gặp thì chào hỏi nhau kiểu xã giao vài ba câu, đã mấy lần mình từng muốn đến hỏi thăm này kia nhưng mình không mở miệng được, mình cứ cảm thấy sao sao í, mình suy nghĩ nhiều không biết bạn có còn muốn làm bạn tiếp với mình không, xong mình lại nghĩ bạn có bạn mới rồi chắc không đâu. Đúng con gái, suy nghĩ nhiều, xong mình thì có dùng facebook rồi nên cũng vẫn theo dõi bạn đó nhưng cũng chỉ im lặng không hỏi han gì. hồi xưa thân lắm, bám nhau như sam dẫn cả sang nhà bà ngoại nhau đi hội còn ăn cơm các thứ nữa, hồi đó vô tư chả biết ngại. Rồi bây giờ mình là sinh viên năm 3 rồi, dạo gần đây tụi mình cũng hay tương tác, mình nhận ra cậu ấy cũng không quên mình và hiện tại chúng mình vẫn là bạn. Mong ít nhiều chúng ta vẫn là những người bạn, nếu m đọc blog này thì m cũng tự hiểu, thông cảm cho t nhé, t vẫn mong chúng ta luôn là những người bạn dù không thân cũng được nhưng là những người bạn chân thành như hồi nhỏ nhé. Tao quý m lắm đấy Heo. So, we are still friends….okay?

Chỉ một lời nói thôi cũng sẽ giúp bạn giải quyết mọi thắc mắc, mọi tò mò, hơn nữa nó sẽ giúp cả hai hiểu nhau hơn. Nói, nói hãy nói, nếu như thích ai hãy mạnh dạn tỏ tình, được ăn cả ngã “unfriend” =)), tỏ tình không hẳn là liệu người ta có đồng ý hay người ta có thích mình hay không, cao hơn đó chính là giúp mình có câu trả lời cho chuỗi ngày ” tương tư “, nếu như hợp thì coi nó là duyên, nếu không hãy coi nó là “memories”, dù gì họ cũng từng làm ta nhớ nhung, xao xuyến. Đừng kiểu muốn người khác hiểu ngầm, không ai tự hiểu đâu, nếu hiểu đúng chẳng sao hiểu sai là nhận vơ à, nên hãy mạnh dạn lên. Nhân đây mình cũng chia sẻ cảm giác mình tỏ tình lần đầu tiên, nó phê lắm í, kiểu bồi hồi run rẩy, xao xuyến rạo rực xong cái kết là họ đã có bồ =)), hơi quê nhưng “the first also the last”…chỉ là số mình hơi đen chưa tìm hiểu kỹ, nhưng mình vẫn rất tôn trọng, support cậu ấy như một người bạn, nên cám ơn vì họ cho mình cảm giác nhớ thương dạt dào, cuộc sống nên học cách biết cám ơn và xin lỗi mọi thứ sẽ dễ hơn thay vì bực tức, buồn rầu…

Hãy mạnh dạn vì bạn có 50% cơ hội, khi không nói thì bạn nắm chắc 100% fail vì đối phương đâu biết mà ” gật đầu” hay không …

Im lặng hay không thì còn tùy vào tình huống, nếu nó xứng đáng thì nên cứu vãn còn với sự hãm thì nên im để thể hiện sự khinh bỉ. Lời nói có thể xoa dịu nỗi đau, xóa đi sự tò mò, biến đi khoảng cách nhưng cũng có thể giết chết họ nên là ” lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”

Im lặng liệu có tốt, là “chìa khóa vàng” hay “khoảng trống” đều tùy vào cách xử lí tình huống, hãy xử lí nó khéo léo.

Yeh, Thank you guys for reading my blog. Give me some feedback, please!

Contact me : FB Hiền Nguyễn, Ig : callmepehin or chuyen.cua.tui

Gmail: [email protected]

Best,

Hìn

Đây là vài dòng của 1 bạn trong team Trick Pro của tụi mình chia sẻ lời tâm sự lên đây, vì là nhật ký cá nhân nên sẽ có sự kiện mang tính cá nhân liên quan đến sự kiện thuộc về năm 2021. Team Trick Pro đã cố gắng biên soạn lại nội dung, cân nhắc trước khi đọc. Series này gồm 5 phần và đây là phần 3.

Content Creator, Graphic Designer, UI / UX Designer
Cookie Consent
We serve cookies on this site to analyze traffic, remember your preferences, and optimize your experience.
Oops!
It seems there is something wrong with your internet connection. Please connect to the internet and start browsing again.
AdBlock Detected!
We have detected that you are using adblocking plugin in your browser.
The revenue we earn by the advertisements is used to manage this website, we request you to whitelist our website in your adblocking plugin.
Site is Blocked
Sorry! This site is not available in your country.